Từ hôm đọc bên blog của bác Đàm Hà Phú, mình bớt thành kiến với bánh mì Sài Gòn, mỗi lần đói bụng thấy nhớ bánh mì hơn. Thiệt ra thì mình không phải là ghét bánh mì SG mà chỉ là không thích và thành kiến mà thôi.
Hôm qua trên đường từ Nguyễn Văn Linh đi vào khu Trung Sơn có một người bán bánh mì rất đông khách. Đã biết vụ này từ lâu rồi nhưng nghĩ cũng kì nên không ghé vào, hôm qua thì quyết tâm ghé vào mua thử một ổ. Ghé vào lề đường mới biết thì ra người ta bán bánh mì chả cá. Đồng chí vợ cầm gần 2 chục ngàn đồng ghé vào mua một ổ rồi đưa ra nhận xét chớp nhoáng: 1. Dưa leo hình như không được rửa, 2. Dầu chiên chắc là chiên từ sáng tới tối hay sao í, nhìn đen thui. Nói vậy chứ mặc kệ vì đã lở kêu một ổ rồi, với lại nghĩ lâu lâu ăn dơ 1 lần chắc hỏng sao. Hình như là số lượng người bán làm chắc phải hơn 15 ổ mới làm tới ổ của mình (chỉ mua 1 ổ). Cuối cùng thiệt ra giá 1 ổ chỉ có 7 ngàn
2 vợ chồng chia nhau ổ bánh mì, vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon quá, quên cả việc dưa leo chưa rữa, dầu chiên cá đen thui. Không biết ở SG này còn chổ nào bán bánh mì chả cá nữa không chứ cái kiểu này chắc mình phải vừa chịu đấm ăn bánh quá.
2 nhận xét:
"Ở bẩn sống lâu, người Tầu bảo thế". Hì. Chúc mừng bạn. Bánh mì chả cá ở SG ít có bán. Ở chợ Tân Định có một xe, lâu rồi không ghé ko biết còn không. Cũng thuộc hàng đệ nhất thiên hạ. :)
Cảm ơn bác ghé nhà, chắc sẽ chuyển dần nhà về đây.
Đăng nhận xét