Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

Công việc đi dạy.

Mới đó mà đã 1 năm rưỡi kể từ cái này mình quyết định khoát lên trên mình cái mác Giảng Viên.
Một năm rưỡi có phải lâu đâu mà sao thấy nó cứ dài dằng dặc. Nhiều niềm vui, nhiều nỗi buồn cho mỗi giờ dạy, cho công việc dạy.

Đi dạy, nghĩa là có nhiều thời gian linh hoạt hơn, nhưng cũng có nhiều giờ cứng hơn. Nghĩa là giờ đi dạy thì khó có thể thay đổi, nhưng ngoài giờ thì vô tư.

Đi dạy, nghĩa là phải chuẩn mực hơn, nhiều lúc làm cái gì cũng nghĩ tới chuyện: "mình là một thầy giáo đó nha". Nghĩa là sợ người khác bắt gặp nếu mình làm chuyện không tốt, ví dụ: lâu lâu lấn tuyến, sàng qua sàng lại trên đường. Lâu lâu vượt đèn đỏ. Nghĩ tới chuyện mình mà bị công an giao thông kêu dô mà sinh viên của mình thấy thì dị thiệt.

Đi dạy, nghĩa là thu nhập bấp bênh, lênh đênh hơn. Ngày trước đi làm lương hướng rõ ràng, kế hoạch chi tiêu chủ động được, còn bây giờ, gần như lương chẳng thấy đâu. Tuy không chật vật chuyện tiền bạc nhưng chẳng để dành được đồng nào.

Đi dạy, nghĩa là làm được công việc mình yêu thích nhưng lại phải làm nhiều chuyện mình ghét. Đã là giảng viên cơ hữu thì ai cũng phải làm kiếm thêm việc để làm đề bổ sung thu nhập, nhưng chuyện ở trường làm người ta chẳng yên tâm tí nào. Dể bị réo làm việc gấp.

Đi dạy, nghĩa là đi công tác nhiều hơn, thường xuyên hơn, gần như cứ cuối tuần lại không thể có mặt ở SG. mà thứ 2 lại phải có mặt ở trường sớm để dạy.

Đi dạy, nghĩa là ít đi đám cưới hơn vì thường xuyên đi công tác và dạy buổi tối nên không thể đi đám cưới bạn bè thân hữu được.

Đi dạy, nghĩa là có nhiều sức ép về mặt chuyên môn hơn. Mình làm kế toán mà bà con hỏi mình chuyện kế toán mà mình không trả lời được thì quê quá.

Đang đứng trước lựa chọn "to be or not to be" (a teacher)

Không có nhận xét nào: